Nay, mình xin lập topic này để tuyển chọn những bạn, có vốn tiếng Anh tốt, dịch nhưng câu chuyện dưới đây (Tất nhiên sẽ có thưởng). Tất cả đều thuộc bộ sách Percy Jackson hít. Dịch xong cái đã rùi mình tính típ chuyện dịch sang sách mới!
Những ai dịch xong chap của mình xin gửi lên Mediafire hay megaupload rồi send tin nhắn cho mình (phải lưu lại là Microsoft Word .doc nha, để có thể mở = Word 2003) mình sẽ đóng lại thành ebook L-) hoặc bạn có thể gửi lên Truyện Percy complete
Có 5 quyển:
The Lightning Thief: Kẻ cắp tia chớp (đang dịch)
The Sea of Monsters: Biển quái vật
The Battle of the Labyrinth Cuộc chiến chốn mê cung (đang dịch)
The Titan's Curse: Lời nguyền của Titan
The Last Olympian: Á thần cuối cùng.
Thứ nhất mình cũng khoái truyện này, lại nắm trong top 1 của truyện Mĩ, nên các bạn hãy dịch đàng hoàng. Ai muốn dịch đăng kí tại đây, mình sẽ phân công từng chap:>
Mẫu đơn : (các bạn muốn dịch thì hãy gửi mẫu đơn này cho mình, mình sẽ phân bố chap cho, nhớ xem coi chap muốn dịch có bị ai chiếm ko nhá :-c
- Nick trên diễn đàn:
- Tuổi:
- Truyện muốn dịch:
- Chức vụ muốn làm (phiên dịch viên hay thành văn):
- Chap:
- Dự đoán thời gian dịch xong (nhiều nhất la 2 tháng, bởi vậy chỉ iu cầu 1 chap, sau đó dịch xong rồi mới đang kí chap típ theo):
Ngoài ra, bạn con có thể biết thêm thông tin wa trang web này itfriend dịch truyện
Đây là phần đầu câu chuyện (chưa xong chap 1) mấy bạn cho ý kiến nhé!
Chương I: Ác mộng cổ vũ viên*
Điều cuối cùng mà tôi muốn làm vào cuối hè là đi học một trường khác. Nhưng vào sang thứ 2 hôm ấy, vào tuần đầu tiên của tháng 6, tôi ngồi trong chiếc xe hơi của mẹ tôi đâu trước trường trung học Goode đường East 81.
Goode là ngôi trường được xây bằng đá cát kết nâu {*loại nhà này chỉ dánh cho người giàu*} hướng về dòng song Đông. Một đống BMW {* Một loại xe ô tô của những người giàu có *} và những chiếc xe Lincoln Town đang đỗ trước chúng tôi. Nhìn lẹn cái cổng tò vò, tôi tự hỏi sẽ bao lâu tôi sẽ bị đuổi khỏi nơi này.
“Thoải mái đi” Mẹ tôi nói “ Nó chỉ là 1 tour du lịch định hướng. Và nhớ rằng, đây là trường của Paul. Vì vậy, đừng có cố … con biết rồi đó!”
“Phá huỷ nó?”
“Đúng rồi!”
Paul Blofis, bạn trai mẹ tôi, đang đứng đằng trước, chào các học sinh năm 9 đang bước tới. Với mái tóc muối tiêu, quần áo may bằng vải din {* vải jeans có dây chéo*}, và áo khoác da, ông ấy làm cho tôi nghĩ ông là 1 diễn viên, chứ không phải 1 giáo viên. Ông đã thuyết phục rất nhiều người để cho tôi vào lớp 9, bỏ qua việc tôi đã bị đuổi học khỏi rất nhiều trường. Tôi cố cảnh báo ông đó không phải là ý tưởng tốt, nhưng ông không nghe.
Tôi nhìn về phía mẹ tôi “Mẹ đã không nói thật với ông ấy. Đúng không?” Mẹ tôi liền bẻ ngón tay đầy lo âu trên vô – lăng {* Dụng cụ làm xe hơi chạy*}. Bà đang mặc một chiếc áo của đài truyền hình – chiếc áo xanh tốt nhất và đôi giày cao gót.
“ Mẹ nghĩ chúng ta nên chờ!” mẹ tôi đề nghị.
“ Vậy tại sao ta không hù anh ta nhỉ?”
“ Mẹ chắc mọi việc sẽ tốt thôi Percy. Chỉ là buổi sáng đầu tiên thôi mà!”
“Tuyệt!” Tôi lầm bầm. “ Rồi mình sẽ bị đá khỏi chỗ này trước khi bắt đầu năm học!”
“ Suy nghĩ tích cực đi. Ngày mai con sẽ được đến trại ! Sau khi ‘định hướng’, con sẽ hẹn hò… »
« Mẹ ! Đấy không phải là hẹn hò ! » Tôi phản đối « Chỉ là chỉ có Annabeth. Mẹ à. Ôi chúa ơi ! »
« Nhưng cô ấy đến từ trại để gặp con… »
« Vâng vâng ! »
« Tụi con sẽ đi xem phim »
« Yeah »
« Chỉ có 2 tụi con »
« Mẹ ! »
Mẹ tôi giơ tay đầu hàng. Nhưng tôi có thể nói rằng bà ấy đang cố nín cười.
« Con nên đi vào trong. Mẹ sẽ gặp con tối hôm nay”
Tôi bước ra khỏi xe và nhìn về ngôi trường.
Paul đang chào 1 cô gái với mái tóc quăn màu đỏ. Cô ấy mặc một chiếc áo thun màu hạt dẻ được trang hoàng bằng những con chuột và những cây bút sáng. Khi cô quay lại, tôi nhìn thấy cái nhìn thoáng qua của cô ta. Đột nhiên, long tay tôi dựng đứng cả lên!
“Percy?” Mẹ tôi hỏi “Chuyện gì vậy con?”
“ Không…không có gì ạ!” Tôi lắp bắp “Trường có cửa phụ không ạ?”
“Ở phía bên phải. Mà sao thế?”
“Con sẽ gặp lại mẹ sau”
Mẹ tôi định nói gì đó, nhưng tôi đã nhảy xuống xe và chạy, trong long cầu mong cô gái ấy không thấy tôi!
‘ Cô ấy làm gì ở đây? Sự may mắn của tôi sẽ thành xui xẻo mất!’
‘ Đúng vậy! Tôi đã biết từ lâu nếu muốn có may mắn, tôi sẽ chỉ gặp toàn những điều tồi tệ’
Lẻn vào trường bằng cửa phụ không tốt chút nào. Hai cỗ vũ viên trong đồng phục tím và trắng đang đứng chờ ở đại sảnh để bắt nạt các tân binh.
“ Chào” Họ mỉm cười, tôi đã tin đây là lần đầu tiên và cuối cùng những cổ vũ viên sẽ thân thiện với tôi. Một trong số đó có người tóc vàng với đôi mắt màu xanh băng giá.
Người kia là một người Mĩ gốc Phi với mái tóc xoăn màu tối như của Medusa (và tin tôi đi, tôi biết tôi nói về cái gì mà). Cả hai cô gái đều thêu tên mình lên đồng phục của họ, nhưng với chứng khó đọc của tôi, những từ ngữ ấy xoắn lại vào nhau như những cọng mì spaghetti.
“ Chào mừng tới Goode!” cô gái có mái tóc vàng nói “Bạn sẽ thích nó!”
Nhưng khi cô ấy nhìn tôi, điệu bộ cô ấy như muốn nói: ‘Eo! Thằng ngốc nào thế này?’ Cô gái kia bước với tôi một cách không thoải mái. Tôi cố gắng nhìn về phía phù hiệu cô ấy và biết được tên cô ấy là Kelli. Cô ấy có mùi thơm của hoa hồng và những thứ gì đó gắn liền với những con ngữa ở Trại Con Lai – đó là một mùi lạ mà tôi nhận thấy từ các cổ vũ viên. Cõ lẽ cô ấy có 1 con ngựa hay thứ gì đại loại thế! Dù gì, tôi thấy cô ta đứng gần và làm tôi có cảm giác như cô ấy muốn đẩy tôi rớt cầu thang.
“Tên bạn là gì, học sinh cá biệt?”
“ Cá à ? {* Đó là bởi vì fish vừa có nghĩa là cá, vừa có nghĩa là học sinh cá biệt *}”
“ Sinh viên năm nhất!”
“Uh, Percy!”
Cô ta bổng thay đổi thái độ.
“ Ồ Percy Jackson!” cô gái có mái tóc vàng nói, “Chúng tôi đang đợi bạn!”
Lúc này, tôi có thể nói Uh-oh. Họ đang đứng chặn ở lối vào, nở 1 nụ cười than thiện. Bàn tay tôi, theo bản năng, nắm chặt túi – nơi tôi giữ món vũ khí độc nhất, cây bút Thuỷ triều.
Bỗng có 1 giọng nói cất lên từ bên trong toà nhà: “Percy?”
Đó là Paul Blofis, đang đứng ở một hành lang nào đó đợi tôi. Không hiểu sao tôi lại vui mừng khi nghe thấy giọng nói đó.
Đám cổ vũ viên lùi ra phía sau. Tôi hơi băn khoăn vì khi bước ngang qua, tôi đã đụng nhẹ vào bắp đùi Kelli.
CLANG
Chân cô ta phát ra một tiếng động rỗng, sắc sảo của kim loại. Cứ như tôi vừa đánh một cái cột cờ.
“Ow” Cô ta lẩm bẩm “ Coi chừng chứ, thằng cá biệt!”
Tôi liếc xuống, nhưng quả thật chân cô ta là chân người. Điều đó làm tôi bối rối. Tôi liền lao vào hội trường, những cổ vũ viên khác chế nhạo tôi.
“ Cậu đây rồi!” Paul nói với tôi, “ Chào mừng tới Goode!”
“ Ơ này Paul, à không ngái Bolfis…” Tôi quay lại nhưng đám cổ vũ viên đã biến mất một cách bí ẩn.
“ Percy này, trông em như vừa nhìn thấy 1 con ma.”
“ Ơ, uhmk!”
Paul vổ vào ngực tôi “ Nghe này. Tôi biết em lo lắng, nhưng đừng sợ. Chúng tôi đã tiếp nhận nhiều đứa trẻ mắc chứng khó đọc. Các giáo viên biết cách giúp em!”
Tôi gần như phì cười. Nếu chứng khó đọc là nỗi lo lớn nhất của tôi, ý tôi là, Paul chắc chắn đang cố giúp tôi, nhưng nếu tôi nói tất cả sự thật , ông ta sẽ cho rằng tôi bị điên hay ông ấy sẽ chạy đi và hét toáng lên. Đám cổ vũ viên ấy, tôi có 1 linh cảm xấu.
Khi tôi nhìn xuống đại sảnh tôi phát hiện ra cái rắc rối tiếp theo.
Cô gái tóc đỏ mà tôi nhìn thấy ở cổng trường hồi sang, đang đứng ở dưới chân cầu thang.
“ Không, đừng!” , tôi cầu nguyện.
Nhưng cô ấy đã thấy tôi, đôi mắt cô mở rộng.
“ Định hướng nghề nghiệp ở đâu vậy, thưa thầy?” Tôi hỏi Paul
“Phòng tập thể dục, nhưng….”
“ Chào thầy!”
“ Percy?” Ông ta gọi với theo. Nhưng tôi đã chạy mất.
Đánh dấu